Bài ca mùa xuân 1961

Tôi viết bài thơ xuân
Nghìn chín trăm sáu mốt
Cành táo đầu hè rung rinh quả ngọt
Nắng soi sương giọt long lanh...
Rét nhiều nên ấm nắng hanh
Đắng cay lắm mới ngọt lành đó chăng?
Giã từ năm cũ bâng khuâng
Đã nghe xuân mới lâng lâng lạ thường!

***

Chào xuân đẹp! Có gì vui đấy
Hỡi em yêu? Mà má em đỏ dậy
Như buổi đầu hò hẹn say mê
Anh nắm tay em sôi nổi vụng về
Mà nói vậy: "Trái tim anh đó
Rất chân thật chia ba phần tươi đỏ:
Anh dành riêng cho Đảng phần nhiều
Phần cho thơ và phần để em yêu..."
Em xấu hổ: "Thế cũng nhiều anh nhỉ!"
Rồi hai đứa hôn nhau hai người đồng chí
Dắt nhau đi cho đến sáng mai nay
Anh đón em về xuân cũng đến trong tay!

***

Ôi tiếng hót vui say con chim chiền chiện
Trên đồng lúa chiêm xuân chao mình bay liệng
Xuân ơi xuân vui tới mông mênh
Biển vui dâng sóng trắng đầu ghềnh
Thơ đã hát mát trong lời chúc:
Đường lên hạnh phúc rộng thênh thênh
Tam Đảo Ba Vì vui núi xuân xanh...
Chào 61! Đỉnh cao muôn trượng
Ta đứng đây mắt nhìn bốn hướng
Trông lại nghìn xưa trông tới mai sau
Trông Bắc trông Nam trông cả địa cầu!
Trải qua một cuộc bể dâu
Câu thơ còn đọng nỗi đau nhân tình
Nổi chìm kiếp sống lênh đênh
Tố Như ơi lệ chảy quanh thân Kiều!
Nghe hồn Nguyễn Trãi phiêu diêu
Tiếng gươm khua tiếng thơ kêu xé lòng...
Ôi tiếng của cha ông thuở trước
Xin hát mừng non nước hôm nay:
Một vùng trời đất trong tay
Dẫu chưa toàn vẹn cũng bay cờ hồng!
Việt Nam dân tộc anh hùng
Tay không mà đã thành công nên người!
Có gì đẹp trên đời hơn thế
Người yêu người sống để yêu nhau
Đảng cho ta trái tim giàu
Thẳng lưng mà bước ngẩng đầu mà bay!

***

Đời vui đó hôm nay mở cửa
Như dãy hàng bách hóa của ta
Hỡi những người yêu hãy ghé mua hoa
Và đến đó sắm ít quà lễ cưới:
Lụa Nam Định đẹp tươi mát rượi
Lược Hàng Đào chải mái tóc xanh!
Ta còn nghèo phố chật nhà gianh
Nhưng cũng đủ vài tranh treo Tết...
Đời vui đó tiếng ca Đoàn kết
Ta nắm tay nhau xây lại đời ta
Ruộng lúa đồng khoai nương sắn vườn cà
Chuồng lợn bầy gà đàn rau ao cá
Dọn tí phân rơi nhặt từng ngọn lá
Mỗi hòn than mẩu sắn cân ngô
Ta nâng niu gom góp dựng cơ đồ!

***

Ồ thích thật bài thơ miền Bắc
Rất tự do nên tươi nhạc tươi vần
Cả không gian như xích lại gần
Thời gian cũng quên tuần quên tháng.
Đời trẻ lại. Tất cả đều cách mạng!
Rũ sạch cô đơn riêng lẻ bần cùng
Quê hương ta rộn rã cuộc vui chung
Người hợp tác nên lúa dày thêm đó.
Đường nở ngực. Những hàng dương liễu nhỏ
Đã lên xanh như tóc tuổi mười lăm
Xuân ơi Xuân em mới đến dăm năm
Mà cuộc sống đã tưng bừng ngày hội
Như hôm nay giữa công trường đỏ bụi
Những đoàn xe vận tải nối nhau đi
Hồng Quảng Lào Cai Thái Nguyên Việt Trì
Tên đất nước reo vui bao tiếng gọi...

***

Nào đi tới! Bác Hồ ta nói
Phút giao thừa tiếng hát đêm xuân
Kế hoạch năm năm. Mời những đoàn quân
Mời những bàn chân tiến lên phía trước.
Tất cả dưới cờ hát lên và bước!
Đi ta đi! Khai phá rừng hoang
Hỏi núi non cao đâu sắt đâu vàng ?
Hỏi biển khơi xa đâu luồng cá chạy ?
Sông Đà sông Lô sông Hồng sông Chảy
Hỏi đâu thác nhảy cho điện quay chiều ?
Hỡi những người trai những cô gái yêu
Trên những đèo mây những tầng núi đá
Hai bàn tay ta hãy làm tất cả!
Xuân đã đến rồi. Hối hả tương lai
Khói những nhà máy mới ban mai...

***

Tôi viết cho ai bài thơ 61 ?
Đêm đã khuya rồi rét về tê buốt
Hà Nội rì rầm... Còi thổi ngoài ga
Một chuyến tàu chuyển bánh đi xa
Tiếng xình xịch chạy dọc đường Nam Bộ...
Ôi đâu phải con tàu! Trái tim ta đó
Tiếng đập thình thình muốn vỡ làm đôi!
Ta biết em rất khỏe tim ơi
Không khóc đấy. Nhưng sao mà nóng bỏng
Như lửa cháy trong lòng ta gió lộng ?
Mấy hôm nay như đứa nhớ nhà
Ta vẩn vơ hoài rạo rực vào ra
Nghe tiếng mõ và nghe tiếng súng
Miền Nam dậy hò reo náo động!
Ba con tôi đã ngủ lâu rồi
Còn bao nhiêu chưa được ngủ trong nôi
Miền Bắc thiên đường của các con tôi!
Gà gáy sáng. Thơ ơi mang cánh lửa
Hãy bay đi! Con chim kêu trước cửa
Thêm một ngày xuân đến. Bình minh
Cành táo đầu hè quả ngọt rung rinh
Như hạnh phúc đơn sơ ước mơ nho nhỏ
Treo trước mắt của loài người ta đó:
Hòa bình
Ấm no
Cho
Con người
Sung sướng
Tự do!

(24-1-1961)

thanhhaireporter

Gửi Hương Xuân

TH cảm ơn bạn đã ghé thăm trang thơ của TH. Rất vui khi đọc bài "thơ chế" của bạn rất thú vị. Mong bạn ghé thăm nhà luôn!

Huong xuan

Hương xuân 2011

Tôi viết bài thơ xuân
Hai ngàn không trăm mười một…
Cành táo đầu hè không ra quả được
Nước khu công nghiệp hôi tanh!
Rét dài rồi lại nắng hanh
Tưới nhiều cây mới khô cành đó chăng?
Giã từ năm cũ bâng khuâng
Bước sang năm mới giá tăng lạ thường!
Kìa xuân mới có gì kinh hãi?
Hỡi em yêu sao mặt em méo vậy?
Như cái ngày loạn lạc năm xưa?
Anh nắm tay em luống cuống vụng về
Rồi nói thật: “Tiền lương anh đó
Thôi hãy cố chia ba phần nho nhỏ:
Anh dành cho trả nợ phần nhiều
Phần nuôi con và phần để em tiêu!”
Em tủi hổ: “Làm sao cho đủ!”
Hai đứa ôm nhau hai người khốn khổ
Em thổn thức hoài cho đến sáng mai nay
Anh lau đôi mắt huyền ướt sũng chiếc khăn tay!..
Chào “mười một”!
Giá cao muôn trượng!
Ta đứng đây mắt nhìn bốn hướng
Trông lại nghìn xưa trông tới mai sau
Trông bắc trông nam trông cả địa cầu!
Trải qua mấy cuộc bể dâu
Những điều trông thấy càng đau nhân tình
Tố Như ơi có biết chăng
Còn đâu nước mắt khóc than bao Kiều!
Nghe hồn Nguyễn Trãi phiêu diêu
Tiếng gươm khua tiếng thơ kêu xé lòng…
Ôi tiếng của cha ông thuở trước
Như thét gào… vận nước hôm nay:
Mấy vùng trời biển trắng tay
Thác kia Bản Giốc đảo này Hoàng Sa!…
Anh hùng dân tộc chúng ta
Vì đâu nên nỗi hóa ra thế này!
Có gì nhục trên đời hơn thế
Người với người sống để hại nhau
Quan thì cướp bóc làm giầu
Dân còng lưng xuống cúi đầu mà đi!
Đời thế đó từ khi mở cửa
Mọi thứ thành hàng hóa bán mua:
Chức quan bằng cấp cave
Ruộng vườn sông núi ao hồ biển khơi…
Khắp đất nước… tiền đang vẫy gọi
Bao rừng thiêng chặt phá tan hoang
Bạt núi ngăn sông tìm quặng đãi vàng
Bô-xít Tây Nguyên Lao Cai Hồng Quảng…
Sông Ba sông Lô sông Đà sông Chảy…
Khắp nơi thủy điện…Lũ quét kinh hoàng!
Hỡi những chàng trai những cô gái ơi
Hai bàn tay ta đang xây hay phá
Có nghĩ gì cho thế hệ tương lai?
Chộp giựt ăn liền… đâu nghĩ đến ngày mai!
Tôi viết cho ai bài thơ xuân “mười một”?
Đêm đã khuya rồi rét về tê buốt
Hà Nội rì rầm… còi thổi ngoài ga…
Mấy hôm nay như đứa nhớ nhà
Ta vẩn vơ hoài rạo rực vào ra
Nghe tiếng thét cả châu Phi đứng dậy
Lũ độc tài… phải cuốn gói ra đi…
Cách mạng Hoa Lài có đến được xứ ta?
Mang hạnh phúc đơn sơ ước mơ nho nhỏ
Những giá trị thiêng liêng của loài người ta đó:
Hòa Bình
Hạnh phúc
Ấm no
Cho
Con người
Dân chủ
Tự do!