Thơ Vũ Hoàng Chương


Tiểu Sử

Thuở nhỏ ông theo học chữ Hán tại gia đình học tiểu học tại Nam Định Năm 1931

vào học trường Albert Sarraut ở Hà Nội đỗ Tú tài năm 1937.

Năm 1938 ông vào Trường Luật nhưng chỉ được một năm thì bỏ đi làm Phó Kiểm soát Sở Hỏa xa Đông Dương phụ trách đoạn đường Vinh - Na Sầm.

Năm 1941 ông bỏ Sở hỏa xa đi học Cử nhân toán tại Hà Nội rồi lại bỏ dở để đi dạy ở Hải Phòng. Trong suốt thời gian này ông không ngừng sáng tác thơ và kịch. Sau đó trở về Hà Nội lập Ban kịch Hà Nội cùng Chu Ngọc và Nguyễn Bính. Năm 1942 công diễn vở kịch thơ Vân muội tại Nhà Hát Lớn và gặp gỡ Đinh Thục Oanh chị ruột nhà thơ Đinh Hùng thành hôn năm 1944.

Sau Cách mạng tháng Tám 1945 về Nam Định diễn vở kịch thơ Lên đường của Hoàng Cầm. Kháng chiến toàn quốc nổ ra đi tản cư cùng gia đình về Thái Bình làm nghề dạy học. Đến 1950 gặp lúc quân Pháp càn đến ruồng bắt cả nhà hồi cư về Hà Nội dạy toán rồi chuyển sang dạy văn và làm nghề này cho đến 1975.

Năm 1954 Vũ Hoàng Chương vào Sài Gòn tiếp tục dạy học và sáng tác.

Năm 1959 được giải thưởng toàn quốc của chính quyền Việt Nam cộng hòa về tập thơ Hoa đăng. Trong năm này tham dự Hội nghị thi ca quốc tế tại Bỉ.

Năm 1964 tham dự Hội nghị Văn bút Á châu họp tại Bangkok. Năm sau 1965 lại tham dự Hội nghị Văn bút quốc tế họp tại Bled Nam Tư. Năm 1967 lại tham dự Hội nghị Văn bút quốc tế họp tại Abidjan thủ đô Côte d Ivoire.

1969-1973 là Chủ tịch Trung tâm Văn bút Việt Nam thuộc Việt Nam Cộng hòa. Năm 1972 đoạt giải thưởng văn chương toàn quốc của Việt Nam Cộng hòa.

Ngày 13 tháng 4 năm 1976 bị chính quyền giải phóng bắt tạm giam tại khám Chí Hòa. Bệnh nặng đưa về nhà một thời gian ngắn thì mất ngày 6 tháng 9 năm 1976 tại Sài Gòn.



Các tác phẩm tiêu biểu

Các tập thơ:

  • Thơ say (1940)
  • Mây (1943)
  • Thơ lửa (cùng Đoàn Văn Cừ 1948)
  • Rừng phong (1954)
  • Hoa đăng (1959)
  • Tâm sự kẻ sang Tần (1961)
  • Lửa từ bi (1963)
  • Ta đợi em từ 30 năm (1970)
  • Đời vắng em rồi say với ai (1971)
  • Chúng ta mất hết chỉ còn nhau (1973)...

Kịch thơ:

  • Trương Chi (1944)
  • Vân muội (1944)
  • Hồng diệp (1944)

  • Một số bài thơ

Nguyện Cầu


Ta còn để lại gì không?
Kìa non đã lở này sông cát bồi
Lang thang từ độ luân hồi
U minh nẻo trước xa xôi dặm về
Trông ra bến hoặc bờ mê
Nghìn thu nửa chớp bốn bề một phương
Ta van cát bụi bên đường
Dù nhơ dù sạch đừng vương gót này
Để ta tròn một kiếp say
Cao xanh liều một cánh tay níu trời
Nói chi thua được với đời
Quản chi những tiếng ma cười đêm sâu
Tâm hương đốt nén linh sầu
Nhớ quê dằng dặc ta cầu đó thôi
Đêm nào ta trở về ngôi
Hồn thơ sẽ hết luân hồi thế gian
Một phen đã nín cung đàn
Nghĩ chi còn mất hơi tàn thanh âm.

             Quên



Đã hẹn với Em rồi không tưởng tiếc
Quãng đời xưa không than khóc gì đâu!
Hãy buông lại gần đây làn tóc biếc
Sát gần đây gần nữa cặp môi nâu.
Đêm nay lạnh tìm em trên gác tối
Trong tay em dâng cả tháng năm thừa
Có lẽ đâu tâm linh còn còn trọn lối
Để đi về Cay Đắng những thu xưa.
Trên nẻo ấy tơi bời - em đã biết
Những tình phai duyên úa mộng tan tành.
Trên nẻo ấy sẽ từ muôn đáy huyệt
Ái ân xưa vùng dậy níu chân anh.
Không em ạ không còn can đảm nữa
Không! nguồn yêu suối lệ cũng khô rồi
Em hãy đốt dùm anh trong mắt lửa
Chút ưu tư còn sót ở đôi môi...
Hãy buông lại gần đây làn tóc rối
Sát gần đây gần nữa cặp môi điên
Rồi em sẽ dìu anh trên cánh khói
Đưa hồn say về tận cuối trời Quên.