Ca sĩ thời “ê gù”!

Sáng nay nhận được link của một người bạn thân gửi cho tôi. Hồi hộp mở ra xem thấy cái “tít” (title) cũng gợi trí tò mò của một anh nhà báo khéo dùng để câu khách “Ếch cứ muốn to bằng bò”. Dù bận nhưng cũng cố gắng “nhai” hết bài viết này. Nhai xong thấy lòng cứ bứt rứt như “đĩa cắn”. Không chịu được bèn đặt bút viết mấy dòng này. Xin bạn đọc lưu ý cho: Tôi không viết để phê phán anh nhà báo kia cũng không chỉ trích mấy cô ca sĩ nọ bèn là giải tỏa nỗi lòng khi thấy nền âm nhạc Việt Nam đang có chiều hướng “tạp nham hóa” và khả năng cảm thụ âm nhạc của công chúng cũng từ đó mà trượt dốc theo.

Trước hết tôi xin trích dẫn vài “hiện tượng” được coi là “nổi bật và đình đám” trong làng giải trí thời gian qua.

 

Hiện tượng: "Đừng yêu em" - Lê Kiều Như

 

Hiện tượng: "Da nâu" - Phi Thanh Vân

(Các bạn hãy nghe thật kỹ 2 clip này trước khi tôi viết tiếp)