Truyện ngắn: Làm chồng


Truyện ngắn này đã được đăng trên Thanhnien Online

TRUYỆN NGẮN:
LÀM CHỒNG

Lần thứ hai hắn được mục sở thị chuyện Mi Na lấy chồng khiến cho Win - bằng hữu thân thiết của thị buồn tình. Win được vợ hắn mang về nuôi trước Mi Na ba tháng. Lúc ấy nhà hắn đã có Wave Dunhill. Win là con chó thứ ba. Cả ba đều thuộc giống đực.

Minh họa    - Tuấn Anh

Vợ hắn đặt tên cho mấy con chó như thế cũng vì muốn làm sang cái nhà mà cả đời có mỗi chiếc xe đạp cọc cạch khi tuột xích khi xì lốp... còn chồng thì chỉ bóc lăng xe cái loại thuốc rê rẻ mạt và mấy tờ giấy lịch giấy vở học sinh hoặc một tờ báo cũ nào đó... Con chó con mèo nuôi trong nhà tính khí giống hệt chủ nó đúng hơn giống cái người đi xin đi bắt mang về. Hắn mang

Dunhill về càng lớn Dunhill càng giống hắn vừa hay giận lẫy vừa thích được vuốt ve mơn trớn... Suốt ngày thằng chó chui vào cái hốc nào đó ngủ khì lười biếng nhưng chỉ cần nghe tiếng vợ hắn là Dunhill có mặt ngay dụi đầu cạ mình vào chân và chỉ bỏ đi khi nào vợ hắn vừa đưa tay vỗ nhẹ lên đầu vừa nói: Ừm ừm biết rồi... Nhiều lúc vợ hắn nửa đùa nửa thật: Anh như thế nào thì Dunhill thế ấy! Con Wave thì được thằng cháu mang về ăn nhiều lớn nhanh cao to và thích chạy nhảy hoạt động. Wave chỉ có mỗi cái ưu điểm là khi nghe tiếng thằng cháu đi làm về vội chạy ra mừng. Người thế nào chó thế ấy! Thằng cháu thường về nhà trong bộ dạng say rượu đi nghiêng ngả dẹo dọ nên con Wave cũng vậy nó ủn ỉn lắc lư cái mông xiêu vẹo như cái bóng phản chiếu.

Win về nhà được chừng một tháng thì lần lượt Dunhill Wave bị bọn trộm chó bắt mất. Đêm đó hơn ba giờ sáng hắn nghe tiếng chó trong xóm sủa vang sau nghe tiếng của Wave chỉ có vậy sáng ra mất con Dunhill. Hơn tuần sau dù cả nhà cảnh giác canh giữ thế mà con Wave cũng ra đi. Bọn bắt trộm chó tài lắm. Hai thằng trên một chiếc xe Honda một dây thòng lọng chúng chạy vào các con đường nhỏ con chó nào chóc mỏ chạy theo sủa  thì chúng chỉ quăng dây giật mạnh một cái nguyên con chó nằm gọn trong lòng đứa ngồi sau. Có lần ở một xã miền biển mấy cậu thanh niên phát hiện được đuổi theo chúng bị ngã xe thằng chạy mất thằng bị vây đánh. Rồi thiên hạ ùa đến người đã từng mất chó người sắp sửa mất chó mỗi người đánh vài cái tay trộm chết tươi tại chỗ. Khi được chính quyền gọi đến điều tra ai cũng tự nhận rằng mình chỉ đánh có một cái cho đã tức... Cả trời người như vậy biết quy tội cho ai cũng chẳng có thân nhân nào nhận xác đành phải đem chôn ở nghĩa trang của xã và thành mộ thằng trộm chó. Hằng năm mỗi tiết Thanh minh ai tảo mộ gần đó tảo luôn cái mộ này.

Chỉ còn một mình con Win. Vợ hắn tìm bạn cho nó. Lần này là một chú mèo con. Cả nhà săm soi tìm hiểu nhưng chẳng ai xác định rõ ràng nó đực hay cái. Nhỏ nhắn mềm mại đến là dễ thương. Đôi chân trước của Mi Na giống như đôi tay nhỏ nhắn tròn lẳn của vợ hắn. Mỗi lần Mi Na khều khều cào cào trên bất cứ chỗ nào trên thân thể hắn hắn cũng thích. Từ đó hắn rất có cảm tình với Mi Na. Mỗi trưa mỗi tối hắn hay bắt Mi Na đặt lên ngực mình và chọc cho Mi Na lấy chân cào hắn. Cái động tác ấy làm cho hắn nhớ...

Người ta nói chó mèo không thể nào thuận thảo với nhau nhưng ở nhà hắn Win và Mi Na lúc nào cũng quấn quýt bên nhau. Mi Na nhỏ con chờ Win nằm thẳng chân trên nền nhà là len lén phóng đến leo lên bấu cổ bấu chân gặm được chỗ nào thì gặm ngay bất kể là đâu. Win oằn mình ưỡn ngực... thi thoảng lại ngoạm cả cái đầu của Mi Na vào miệng... Cứ thế Mi Na lớn dần khỏe hơn thân thiết và đáng yêu hơn. Cả nhà sau bữa cơm trưa cơm chiều là quây quần xem chúng cấu chí rúc rích... Win và Mi Na lớn lên như không thể thiếu nhau. Nhiều lần Win đã tấn công những chú mèo hàng xóm khi chúng lân la vào nhà hoặc kiếm ăn hoặc đe dọa hành hung Mi Na.

Thế mà bây giờ là lần thứ hai Mi Na có bạn tình. Khác với lần thứ nhất xa lắm. Hình như lần này Mi Na đã trở thành một ả "đàn bà" thật sự. Lần trước đã nửa đêm vì buồn hắn ra ngồi trước thềm nhà; ánh trăng sáng cả mặt sân. Hắn nghe tiếng Mi Na gào lên trong đêm ảo não tiếng gào thê lương như từ thế giới bên kia vọng về trong âm u ghê rợn. Thằng con út của hắn đang ngủ vùng dậy chạy ù ra bên hắn nói trong run sợ: "Ba ơi con sợ ma quá! Hay bà nội về...". Hừ nó tưởng đó là tiếng ma rú ma hờn hay sao mà nói là bà nội về. Hắn nói chỉ là tiếng mèo theo cái. Đến lúc đó con trai hắn mới yên lòng vào ngủ tiếp. Còn hắn như một phát hiện mới ra Mi Na thuộc giống cái. Hắn theo dõi Mi Na nhà hắn. Một chàng mèo thật to con đẹp mã đang thu lu phía góc sân. Mi Na đang ở phía này chốc chốc lại cất lên tiếng gừ gừ dọ hỏi... Rồi sau đó Mi Na chửa và đẻ.

Lần thứ hai Mi Na lấy chồng thì nhà hắn khác rồi. Để bằng anh bằng em vợ chồng hắn bàn bạc với nhau một chuyện đại sự và đi đến thống nhất là cắt bán một phần đất viên gia. Đất hương hỏa truyền đời từ thời ông sờ ông sẩm nhà hắn. Hắn cũng áy náy lắm. Nhưng biết sao được! Điện thắp sáng ti vi đầu chiếu video điện thoại... chỉ có được từ mảnh đất này. Giữ đất để làm gì không khéo sau này con cái lại giành giật lẫn nhau. Nhân dịp hợp tác xã cho kéo điện theo chương trình điện khí hóa nông thôn hay phủ lưới điện gì đấy hắn thực hiện cái quyết định đó luôn. Nhà hắn góp vào một nửa vốn hợp tác xã cho mượn một nửa. Thế là có tất mọi thứ. Tối đến trong nhà sáng choang mọi chỗ không còn chỗ tối chỗ sáng lập lờ như trước. Hắn mua cái ti vi màu hẳn hoi. Hắn như người vừa được khai sáng trí tuệ mở mang biết được nhiều điều nghe được nhiều thông tin ở tận đẩu tận đâu. Lúc đầu hắn chỉ thích xem phim. Đã lâu ở quê hắn không còn những buổi chiếu phim lưu động. Rạp chiếu bóng thì xa quá ở tận thị trấn. Vả lại bỏ tiền đi xem phim như thế thì phí quá! Sau vì dị ứng với phim hắn chuyển hẳn sang phần tin tức. Đơn giản là vì hầu như trong bất kỳ phim nào thời nay cũng có cảnh những người đàn bà không bị ép buộc thì cũng tự nguyện rơi vào cạm bẫy mà ngoại tình. Gặp dịp bọn mafia lộng hành đang bị càn quét và đưa ra tòa xét xử vì đủ thứ tội danh hắn hơi bất ngờ vì sao chen trong đám tội phạm ấy lại có những người chức sắc một thời của nhà nước tệ thật... Ở quê hắn cũng có người ỷ quyền ỷ thế ức hiếp bà con nhưng đâu đến mức thành tập đoàn như thế. Hay cũng có mà hắn không biết. Rồi thì đêm nào thế giới cũng có khủng bố gây chiến thì tụi tư bản nó giàu nó ỷ nó mạnh nó muốn làm gì thì làm. Đời sao lại có cái oái oăm như vậy. Chẳng lẽ không có công lý nhỉ? Mà nghĩ cho cùng như hắn đây cũng có cái công lý nào soi xét cho đâu. Hay bây giờ hắn ỷ làm chồng mà nghĩ hiếp vợ chăng? Hay cũng bởi vì hắn tự ti tự cho mình không xứng đáng có vợ tài vợ đẹp?!

Ăn cơm chiều xong cả nhà hắn quây quần trước cái ti vi xem chương trình thời sự. Hôm nay hắn buồn bực trong lòng nên bỏ ra trước ngồi. Hắn ngồi xếp bằng lưng tựa vào vách như một thiền sinh đang tu tập thiền định. Mấy con muỗi bay quanh khi nhanh khi chậm cất tiếng vo ve bên tai như tiếng máy bay phản lực thời chống Mỹ mỗi lần thả bom căn cứ Hòn Hèo thỉnh thoảng thả cho hắn một phát đau nhói. Nhưng dẫu sao tiếng vo ve ấy cũng không khó chịu bằng sự cộm cựa trong lòng hắn. Đang bùng lên cơn ghen ư? Biết rằng cái cảm giác như thế vẫn thường diễn ra nhưng chưa có lần nào nó dai dẳng trong lòng hắn như thế! Nhưng mà vợ hắn đã có gì cụ thể để hắn ghen chứ? Hay là ghen bóng ghen gió? Ai lại thế!

Vợ hắn là một phụ nữ đã gần bốn mươi nhỏ hơn hắn đến bốn tuổi. Công bằng mà nhìn nhận cô ta không đẹp nhưng có cái gọi là duyên ngầm. Ăn mặc dù đơn giản không se sua mốt này mốt nọ nhưng lúc nào cũng sạch sẽ gọn gàng. Một cơ thể chắc gọn cặp mông nở nang với vòng eo nhỏ nên thoáng nhìn là bắt mắt ngay. Nếu lần đầu cô ấy xuất hiện chỉ lọt thỏm vào đám đông thì lần thứ hai thứ ba tựa như cái bọn đàn ông không thể nào không chịu khó đến bắt chuyện tán tỉnh. Chỉ có hắn là khác. Vợ hắn đùa "số anh quả thật không may mắn nên lần đầu tiên gặp em đã nhận ra cái chân giá trị của em". Thực ra khi ấy nàng đã biết tỏng "khi anh đến hỏi em một câu bâng quơ bắt gặp ánh mắt của anh em đã nghĩ ngay rằng người đàn ông này rồi sẽ yêu mình đây!".

Đúng lần đầu tiên gặp nàng hắn không còn dứt ra được nữa hắn yêu say đắm và bám riết cho bằng được. Ai cũng bảo mèo mù vớ cá rán. Bây giờ thì hắn yêu quá rồi! Lậm vào trong máu trong thịt rồi! Hắn là chồng nàng là vợ hơn mười năm rồi có với nhau hai mặt con thế mà hắn vẫn cứ cảm thấy vợ hắn lúc nào như cũng lơ lửng với hắn như không phải thuộc về hắn trọn vẹn. Nhiều lúc hắn buột miệng hỏi: Em có yêu anh không? Vợ hắn chỉ ầm ừ cho qua chuyện chẳng nói yêu cũng chẳng nói không. Cô ta chỉ vuốt ve khuôn mặt hắn đầu tóc hắn... Cái hắn chờ là lời nói ra cửa miệng kia. Năm khi mười họa vợ hắn gọi hắn là anh yêu anh thương... song cũng chỉ non buổi là cô ta lại lơ lơ lửng lửng. Ngược lại hắn có một cố tật là mở miệng ra là anh yêu em anh thương em anh nhớ em em có thương anh không có nhớ anh không... dù lúc đó hắn và vợ hắn đang nằm quấn riết lấy nhau.

Cũng vì vợ hắn có duyên ngầm ăn nói hoạt bát sinh động tính cách mạnh mẽ lại có đôi mắt long lanh mà có người gọi là mắt tình nên lắm bạn lắm bè từ đồng nghiệp cho tới ba cái thứ bạn từ hồi còn thò lò mũi xanh. Làm sao hắn không ghen được chứ! Khi hắn nói: Anh không muốn em gặp người này nói chuyện với người kia... là vợ hắn bẳn gắt với hắn trả lời thẳng đuột: "Công việc bộ anh nói em muốn lắm hả? Người ta dẫn xác đến người ta muốn nói gì thì nói chứ em có biểu như thế đâu!". Thật chẳng ra làm sao!

Hắn vốn là thầy giáo một trường cấp hai ở nông thôn ngày hai buổi đến trường lên lớp theo thời khóa biểu nhất định. Lâu rồi hắn làm việc theo kiểu công chức những cái gọi là nhiệt tình là lửa trong giảng dạy ngày càng bị xói mòn và triệt tiêu đâu mất. Hắn dạy môn giáo dục công dân nên cũng chẳng dạy thêm cho ai. Môn này bây giờ có học cũng được không học cũng không ảnh hưởng gì mà có bao giờ thi cái môn này đâu mà lo. Ngày ngày đến trường hắn chỉ lưu tâm đến thái độ cử chỉ của các cô giáo rồi lo lắng nghĩ đến vợ mình. Các thầy các cô khi không có giờ dạy ngồi tập trung ở phòng hội đồng mười người thì đã có bảy tám người đùa giỡn mà hắn cho là chướng tai gai mắt. Lúc thì nắm vai nắm tay có vẻ mơn trớn ngả ngớn. Lời nói thì đa nghĩa đa chiều thanh có tục có nghe cứ có cái cảm giác nhầy nhụa xác thịt. Đầu mày cuối mắt bóng gió ỡm ờ. Chẳng ra cái thể thống gì. Họ bảo nhà mô phạm thì chỗ mô cũng phạm. Đối diện cái cảnh như vậy làm sao hắn không nghĩ đến vợ hắn. Lúc này cô ấy đang ở đâu làm gì nghĩ gì!?

Vợ hắn là nhân viên của một công ty bảo hiểm lớn. Người ta bảo vợ hắn  phải "Luôn luôn lắng nghe luôn luôn thấu hiểu". Thế đấy. Công việc của cô ấy cứ như là hoạt động bí mật động cái là đi hắn chẳng tài nào biết được. Nhiều đêm nằm thao thức bên vợ không dằn nổi hắn hỏi: "Hôm trước ông M. mời em đi uống cà phê em có đi không?". Vợ hắn: "Hồi nào?". "Thì em nói với anh ông X. bảo có quán cà phê nào đó mới mở rất thơ mộng...".  "Ừ thì họ là khách hàng nếu đi thì cũng vì công việc chớ bộ...". Công việc quái gì ở quán cà phê ấy chứ? Không đi thì nói không đi còn "nếu"...! Đang trưa vợ chồng hắn tranh thủ nằm với nhau khi con đi học chuông điện thoại reo giật ngược giật xuôi. Hắn chẳng muốn nghe cũng phải nghe. À ông V. nào đó lại hỏi han vớ vẩn rồi mời mọc vợ hắn đi uống cà phê. Làm như không có hắn ở trên đời. Hắn bực mình càu nhàu cùng vợ thì vợ hắn lên mặt: "Anh tức cười thật rủ uống cà phê giữa thanh thiên bạch nhật mà cũng ghen ổng còn nói tới đâu...". Trời ơi có bà vợ nào trên đời này lửng lơ hơn thế không? Một lần vợ hắn đi đến chín mười giờ đêm mới về vào nhà đặt hộp bánh trên bàn nói với hắn: "Tối nay ký hợp đồng xong ông V. còn cẩn thận đưa em về bắt ghé lại một tiệm bánh bên đường mua gửi cho thằng cu nhà mình. Anh thấy người ta chu đáo ghê chưa?".

Chao ôi không biết vợ hắn làm đến cái chức gì thế lực thế nào mà mỗi tuần có một người bạn mới đối tác mới mà lại đa phần là đàn ông. Hắn làm sao không ghen. Nhưng nào có gì để hắn ghen biết ghen với cái gì. Cô ấy vẫn ân cần chăm sóc chồng con vẫn vuốt ve dịu dàng khi có thể. Cho đến bây giờ hơn mười năm sống với nhau hắn chưa hề nghe thấy một điều tiếng nào trong thiên hạ về cô ấy. Vậy mà sao cái bệnh ghen trong hắn lâu lâu lại tái phát lần sau thấm thía hơn lần trước y như căn bệnh mãn tính như con nghiện hay đó là bệnh làm chồng...

Đêm nay Mi Na lại có bạn tình. Lần này thì khác. Hắn thoáng thấy bóng những chú mèo đực lạ hoắc lượn lờ trước sân. Hắn quan sát chăm chú. Không phải một mà là hai ba con mèo đực. Trong đám có cả chàng mèo lần trước. Một sự lựa chọn dành cho Mi Na. Cuối cùng chỉ còn một anh mèo to con như lực sĩ bảnh bao trong bộ lông khá đẹp. Lúc này Mi Na nằm ngửa mình ra ưỡn thân ưỡn bụng đôi chân giương thẳng ra vặn vẹo trên mặt đất. Rồi cả cái khối bông nõn nà ấy nhích tới trườn tới đôi mắt mơ màng đắm đuối. Chàng mèo thì ngồi chống hai chân trước lưng thẳng lên giương mắt nhìn chằm chặp vào Mi Na. Đôi mắt ấy phóng ra những tia lửa khao khát tột độ như chỉ chực hờ là nhảy xổ vào cái thân thể mềm mại của Mi Na. Không một tiếng động. Phải chăng lần này Mi Na đã có kinh nghiệm làm "đàn bà"?  Cứ thế một bên ưỡn ẹo khiêu khích một bên thèm khát tột cùng... Và cái gì đến đã đến. Win đi ra đi vào bộ dạng thẫn thờ. Mày buồn làm gì hả Win đâu phải của mày?! Hắn chìm trong sự lãng quên và mộng mị. Gió lạnh. Chòm cây trước nhà xào xạc trăng đã lên cao. Hắn giật mình ngộ ra: dù sao thì hắn vẫn yêu vợ hắn!

Phùng Tiết

Thanh Hải

Gửi Bala

Dạo này cũng truyện triếc dữ heng? Viết ngọt đấy. Chúc a thành công hơn nhoa!
......................................................

Vào nhà mà chỉ để lại chừng đó chữ thôi hả bé con? Dạo này bài vở thế nào? Bữa trước anh thấy có mấy bài của em đăng trên VNN. Viết khá đấy! Chúc em vui nha!

Bala

Gửi TH@

Dạo này cũng truyện triếc dữ heng? Viết ngọt đấy. Chúc a thành công hơn nhoa!