THUỞ ẤY MÙA ĐÔNG

 

THUỞ ẤY MÙA ĐÔNG

                                                                                                                              Truyện ngắn

      

Phố vắng tịch liêu. Chỉ có mưa phùn buồn não nề. Ánh đèn vàng hiu hắt không soi rõ bước chân tôi bơ vơ trên hè phố. Gió càng về khuya càng lạnh. Mưa vẫn rơi rất nhẹ tôi dừng bước nhìn qua song cửa sổ phía bên kia đường: Ta sẽ về nơi đó không có mưa rơi gió lạnh nhưng cũng chẳng ai đón chờ ta ... Trong cuộc sống thường có những cuộc hôn phối bất thường tiềm ẩn bên trong cồm cộm những yếu tố nhị nguyên có thể đưa ta tới bến bờ hạnh phúc cũng có thể dẫn ta xuống vực thẳm đau buồn.

     Một chiều đông hoàng hôn nhuộm tím chân trời. Khép mình nơi quán cà phê lặng lẽ vọng mơ hồ âm thanh hoà tấu nhạc Trịnh lẫn trong tiếng nước chảy róc rách khuấy dậy hương cà phê đầm ấm. Nhấp một ngụm vị đắng ngấm đầu lưỡi tê tê rồi trôi tan để lại chút dư vị ngọt ngào nơi cuống họng ánh chiều đông cũng gom tụ về khung cửa nhỏ soi ngời đôi mắt tin yêu. Đang miên man trong chốn sương khói bảng lảng của nhạc Trịnh thì tiếng khóc đâu đó đưa tôi về với thực tại. Nãy giờ tôi mới nhận ra bàn bên cạnh còn có một người con gái. Máu hiệp sĩ nổi lên tôi tiến lại gần cô gái:

     - Xin lỗi! Hình như cô có chuyện không vui?

     - ...?

     Dưới bóng đèn nhờ nhờ tôi thấy một gương mặt cân phân đầy đặn chan hoà ánh sáng một vẻ đẹp trang nhã và cổ điển. Không ngờ cái lần vô tình gặp nhau ấy lại mở đầu cho một cuộc tình đầy xa  cách. Tôi giờ vẫn nhớ gương mặt em tóc ngắn lệ lăn tròn.

*

     Mùa đông. Phố chừng như ngái ngủ. Sương sớm li ti bay mờ mờ lành lạnh. Đường ngõ hun hút như một cái ống thông gió lao xao một mớ tạp âm những tiếng động ban mai. Tôi lâng châng thả bộ ra đường. Bất chợt:

     - Anh gì ơi!

     Tôi quay lại chưa kịp phản ứng gì thì em lên tiếng:

     - Anh không nhận ra em sao? Em là cô gái ngồi khóc trong quán cà phê hôm nọ ấy.

     - À! Ra thế. Trông cô bây giờ khá hơn rồi đấy!

     - Vâng! Em cám ơn anh. Em muốn đến xin lỗi anh vì đêm hôm ấy nhưng tìm mãi hôm nay mới gặp được anh.

     Một thoáng buồn lướt qua trên khuôn mặt thanh tú.

     - Không sao! Thấy cô như thế này là tôi mừng rồi. Thôi chào cô! Chúc một buổi sáng tốt lành!

     Đi được một quãng xa ngoảnh đầu lại. Ơ hay! Em hãy còn đấy. Để khỏi bất nhã tôi quay lại. Em mời tôi đến quán cà phê hôm nọ nhẹ nhàng ngồi đối diện tôi. Nửa đùa nửa thật tôi hỏi:

     - Ở cái thời buổi thật giả lẫn lộn này cô không sợ tôi sao?

     - Không!

     - Vì sao?

     - Những người yêu nhạc Trịnh đều là người tốt! - Em quả quyết.

     Một thoáng mông lung không ngờ nhạc Trịnh còn là tiêu chuẩn để em đánh giá nhân cách con người.

     - Vậy cho phép tôi được hỏi thật sao hôm ấy cô lại khóc?

     Sầu muộn hiện dâng trên gương mặt. Giọng em trầm buồn:

     - Em sinh ra trong một gia đình có thể nói là vương giả nhưng chẳng may từ nhỏ em đã phải chung sống với căn bệnh quái ác. Em sợ lắm! Nếu một ngày nào đó em không còn được sống trên cõi đời này...

     Giọng em run lên rồi tắt dần nhường chỗ cho những giọt nước mắt lăn tròn.

     Chẳng hiểu sao tôi lại cảm thấy mình phải có trách nhiệm chăm sóc em ngay bây giờ.

     Tôi bên em dài kín mùa đông vừa đủ nhóm lên ngọn lửa tình sưởi ấm hai trái tim cô đơn giữa những giá buốt sương giăng. Em có tôi như quên đi nỗi đau bệnh tật. Tôi thường cùng em ngắm trăng cho vẻ thánh thiện của mặt trăng bôi xoá những ưu phiền. Trăng hào phóng đổ ngập ánh bạc kiêu sa. Không gian sáng bừng lên cho phong cảnh thêm phần diễm lệ. Tôi nghiêng người trên đôi tay tuyết nhụy nồng ấm êm mịn của em thấy tâm hồn yên tĩnh lòng lâng lâng. Thật hạnh phúc khi có em bên mình.

     Thời gian êm đềm trôi. Cho đến một ngày căn bệnh cũ của em tái phát. Em muốn được ngắm ánh trăng xưa. Tôi dìu em đến công viên. Công viên đêm chủ nhật vắng và buồn. Em bên tôi yên lặng. Trăng muộn e thẹn như khuôn mặt cô gái quê đang nép mình sau những gợn mây. Gió mênh mang không lời. Thi thoảng em liếc xéo về phía tôi đầy trắc ẩn. Tôi nhận ra trên đôi mắt nhu huyền một thoáng buồn diệu vợi chợt đến chợt đi phảng phất như tiếng chuông xưa trôi lửng vào buổi chiều vàng nhẹ. Lâu sau em run run:

     - Yêu em anh thiệt thòi lắm phải không? - Ngừng giây lát em tiếp. - Anh hãy tìm cho mình một người phụ nữ rồi cố mà sống cho yên ổn với người ta và đừng bao giờ nghĩ đến em nữa.

     Tôi sợ thấy nỗi đau trong em liền hôn lên đôi mắt nhu huyền đang rớm lệ:

     - Anh không thiết. Chỉ cần được sống bên em anh không mong gì khác.

     Rồi chúng tôi ôm ghì lấy nhau những giọt nước mắt phục sinh ngọt ngào rỏ xuống như một bản thông điệp mưa từ tình yêu của hai con tim máy động. Suốt đời tôi chỉ mong được sống bên em yên ổn nhưng tôi không có cái số đó! Em đã ra đi để tôi mãi một mình lênh đênh đuổi theo những cơn đau mà tìm về với hoài niệm.

    

     Chiều chầm chậm buông trên lối về. Con đường mờ sương đẹp lạ lùng đằm thắm. Những cặp tình nhân thiêm thiếp dìu nhau dưới làn sương mỏng tang. Rét ngọt. Tôi như kẻ mộng du chợt gặp lại những thoáng rung động qua dư ảnh kỷ niệm xưa giữa thực tại và quá khứ trập trùng.

     Một tà áo xưa lồng lộng xô dạt trời chiều. Như con ong say mật đang vẽ lên cả một thênh thang bay bổng chất ngất thiên đàng! Tôi nhắm mắt lại những bước chân chạy dồn dập về dĩ vãng ngập tràn hương thơm hoa bướm. Ở đó em và tôi đã có cả một trời yêu với bao nhạc điệu vang lừng. Đang thăng hoa bay bổng tôi chạy tới ôm chầm lấy em cho thỏa những ngày mong nhớ ngờ đâu mầm tai hoạ đã dành sẵn cho mình. Một giọng nói đanh sắc lạnh vang lên kèm theo cái bạt tai nảy lửa:

     - Anh điên à? - Vẻ bực dọc lộ rõ trên gương mặt người con gái xa lạ mà bây giờ tôi chợt nhận ra. Tôi vội vàng xin lỗi nhưng đã muộn gã đàn ông đi cùng nện cho tôi một đấm xây xẩm mặt mày và ném những câu cay độc về phía tôi:

     - Đồ thần kinh! Ai là em của mày? Biến đi không tao đánh bỏ mẹ!

     Tôi điên? Tôi điên sao? Có thật là tôi điên không? À mà đúng. Có lẽ tôi điên thật!

     Rã rời buồn tôi đến quán cà phê định mệnh hôm nào.

     Quán cà phê vắng lặng vào những ngày cuối đông. Ngoài kia từng giọt sương lãng đảng nhẹ rơi trong không gian tịch mịch. Chỉ có tôi một mình đơn độc bên tách cà phê đắng ngắt cho hồn trôi về miền ký ức xa xăm và nhớ em đến nao lòng.

     Mùa đông giờ chỉ là kỷ niệm ngọt ngào một thuở tự sống dậy trong tôi để rồi đốt cháy thành đống than tình yêu trong vô vọng mà đơn độc sưởi ấm một mình. Những ngày đông muộn này em ở đâu? Có bao giờ em nhớ đến tôi? Đến một mùa đông có sương mờ giăng kín kỷ niệm của hai đứa mình? Còn gì nữa đâu. Tất cả chỉ còn là ký ức của những tháng năm hoài niệm. Em không còn chung lối với tôi. Em đã rẽ một con đường khác con đường của riêng em bỏ tôi giờ đây như một kẻ bộ hành ngất ngưởng trên con đường không quán xá vẫn còn ngơ ngác choàng ôm nỗi niềm hoa bướm chưa kịp cháy hết mùa đông đầu tiên hạnh phúc thuở nào. Những đêm không có em tôi tha thẩn nhìn bóng mình mờ mờ dưới ánh trăng suông - Trăng suông nhạt thếch dễ làm lòng người cô đơn héo úa. Trăng suông lơ lững và cô đơn giữa bầu trời cao thẳm. Ở một nơi nào đó em còn nhớ một nửa vầng trăng cô đơn cuối trời? Em còn nhớ một con đường có lá vàng mơ xoay tròn trong nắng thu?

T.C

Thanh Hải

Gửi Nhacsicodon

Mùa đông giờ chỉ là kỷ niệm ngọt ngào một thuở tự sống dậy trong tôi để rồi đốt cháy thành đống than tình yêu trong vô vọng mà đơn độc sưởi ấm một mình. Những ngày đông muộn này em ở đâu? Có bao giờ em nhớ đến tôi? Đến một mùa đông có sương mờ giăng kín kỷ niệm của hai đứa mình? Còn gì nữa đâu. Tất cả chỉ còn là ký ức của những tháng năm hoài niệm. Em không còn chung lối với tôi. Em đã rẽ một con đường khác con đường của riêng em bỏ tôi giờ đây như một kẻ bộ hành ngất ngưởng trên con đường không quán xá vẫn còn ngơ ngác choàng ôm nỗi niềm hoa bướm chưa kịp cháy hết mùa đông đầu tiên hạnh phúc thuở nào. Những đêm không có em tôi tha thẩn nhìn bóng mình mờ mờ dưới ánh trăng suông - Trăng suông nhạt thếch dễ làm lòng người cô đơn héo úa. Trăng suông lơ lững và cô đơn giữa bầu trời cao thẳm. Ở một nơi nào đó em còn nhớ một nửa vầng trăng cô đơn cuối trời? Em còn nhớ một con đường có lá vàng mơ xoay tròn trong nắng thu?

Văn xuôi mà đọc cứ y như là thơ ý.
.....................................................

Cảm ơn anh đã ghé thăm. Vậy ta gọi là "văn xuôi thơ" đi anh nhé! Chúc anh vui.

Thanh Hải

Chu choa bữa nay chuyển nghề truyện ngắn. Viết cũng có ý lắm mà dùng nhiều từ cổ quá héng...
Dạo này cô đơn lắm sao mà đọc giọng văn thấy cũng cô đơn theo...
Chúc em vui nhé.
....................................................

Bên cạnh em còn có nhiều cô "theo đuổi" chứ! Nhưng ai cũng vậy cũng yêu một người hơn tất cả mọi người suốt cuộc đời như vậy đó. Dại dột quá chị ha?

nhacsicodon

Mùa đông giờ chỉ là kỷ niệm ngọt ngào một thuở tự sống dậy trong tôi để rồi đốt cháy thành đống than tình yêu trong vô vọng mà đơn độc sưởi ấm một mình. Những ngày đông muộn này em ở đâu? Có bao giờ em nhớ đến tôi? Đến một mùa đông có sương mờ giăng kín kỷ niệm của hai đứa mình? Còn gì nữa đâu. Tất cả chỉ còn là ký ức của những tháng năm hoài niệm. Em không còn chung lối với tôi. Em đã rẽ một con đường khác con đường của riêng em bỏ tôi giờ đây như một kẻ bộ hành ngất ngưởng trên con đường không quán xá vẫn còn ngơ ngác choàng ôm nỗi niềm hoa bướm chưa kịp cháy hết mùa đông đầu tiên hạnh phúc thuở nào. Những đêm không có em tôi tha thẩn nhìn bóng mình mờ mờ dưới ánh trăng suông - Trăng suông nhạt thếch dễ làm lòng người cô đơn héo úa. Trăng suông lơ lững và cô đơn giữa bầu trời cao thẳm. Ở một nơi nào đó em còn nhớ một nửa vầng trăng cô đơn cuối trời? Em còn nhớ một con đường có lá vàng mơ xoay tròn trong nắng thu?

Văn xuôi mà đọc cứ y như là thơ ý.

hoabanglang

Gửi em TH

Chu choa bữa nay chuyển nghề truyện ngắn. Viết cũng có ý lắm mà dùng nhiều từ cổ quá héng...
Dạo này cô đơn lắm sao mà đọc giọng văn thấy cũng cô đơn theo...
Chúc em vui nhé.