Những ngôi sao



Ta không thể nuôi nhau bằng những ánh sao trời
Anh nói vậy xin em đừng khóc
Những ngọn tóc em đang đổ xuống ngực anh
Như những rễ cây bò buồn trong sỏi đá

Đêm nay là đêm thứ bao nhiêu rồi ta chẳng còn biết nữa
Ta ôm nhau ngồi thở trước sao trời
Những ngôi sao tuyệt vời nhưng anh không tới được
Chẳng bao giờ anh hái được cho em.
Anh đã gọi em về không nỡ để em đi
Em non bấy đau trong từng sợ hãi
Em tựa vào anh anh tựa vào cay đắng
Trái đất tựa vào những tinh tú thẳm xa.

Đêm hoang sơ chỉ có đôi ta
Không cơm áo cửa nhà ngồi ôm nhau run rẩy
Ta sẽ bắt đầu điều gì khi bình minh thức dậy
Đi về phía biển khơi hay trở lại rừng?

Trái đất đang ở đâu đêm nay một triệu năm về trước
Hay của triệu năm sau gió bụi mưa vàng
Và ta nữa khổ đau cùng hạnh phúc
Ta là hai kẻ cuối cùng hay hai kẻ đầu tiên?

Đêm nay là đêm thứ bao nhiêu rồi ta chẳng còn biết nữa
Ta như hai đứa trẻ non mềm vừa mới sinh ra
Với hơi thở của người vừa ốm dậy
Ta ôm nhau ngước mắt gọi sao trời

Thanh Hải

Thanh Hải

Sáng ửng hồng mắt nắng đến chơi vơi
Anh xách giỏ phong lan treo bên thềm hiên lặng lẽ
Con chim chuyền cành líu lo rộn thế
Bản nhạc không lời cũng thấp thởi theo
....sương tan giữ lưng đèo

Quỳnh Hoa

Quỳnh Hoa

Ngày mai khi đêm tối đã tan
Em thức dậy trên vai anh hạnh phúc
Con tim sơ sinh bao ngày còn thổn thức
Sẽ bên anh yêu mãi đến trọn đời
...vui về rừng trở lại biển khơi.

Thanh Hải

Thanh Hải

Dạ tâm giao ghé nhà làm Thanh Hải cũng vui. Cũng mong sẽ sớm gặp lại chú. Chúc chú luôn vui.

Khắc Dũng

Gửi Thanh Hải

Thanh Hải:
"Đêm hoang sơ chỉ có đôi ta
Không cơm áo cửa nhà ngồi ôm nhau run rẩy
Ta sẽ bắt đầu điều gì khi bình minh thức dậy
Đi về phía biển khơi hay trở lại rừng?".
........................................
Đã lâu mới ghé thăm nhau đây Thanh Hải ơi! Đừng buồn nghen! Đọc bài này thấy chạnh lòng quá!
Chúc bình yên!