(THOTHANHHAI) - Hạnh phúc là gì? Hắn cứ loay hoay với cái định nghĩa bỏ dở ấy mà không thể nào lý giải nổi. Hắn tự giày vò mình, hắn quát nạt. Hắn tự vả vào mặt mình bằng những cái bạt tai vô hình. Cuộc sống đã cho hắn mọi thứ, cũng cướp đi của hắn mọi thứ. Một người vợ hiền lành, đức hạnh biết yêu chồng thương con - hắn thường ước mơ có một người vợ như vậy. Rồi ông trời cũng thương, mang đến cho hắn một người y như lòng hắn hằng ao ước. Nhưng tiếc thay, “giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời”, cái đức hạnh giả tạo ấy của người phụ nụ vẫn đầu ấp tay gối với hắn đã bị bóc trần. Khi hắn đột nhiên nhận ra mình có cặp rừng già cỗi trên đâu. Đó là một sự sĩ nhục. Một sự sĩ nhục lớn.
Hắn cố tìm cho mình một cái mo cau mong che cái mặt thớt đi cho đỡ xấu hổ. Nhưng tiếc thay chiếc mo cau lại quá nhỏ mà cái mặt thớt ấy lại ê chề. Hắn gục xuống và tự hành hạ mình. Đã bao lần hắn làm như thế và bây giờ hắn lại tiếp tục làm thế. Nhưng sự hành hạ ấy có lẽ không mấy hiệu nghiệm. Tốt nhất là hắn nên quên đi, quên đi.
Tôi buồn cho số kiếp của hắn và giật mình nhớ lại những chuyện cũ. Đã có bao nhiêu người phụ nữ đi qua đời hắn, họ cố kiếm cho mình được cái gì đó rồi biến mất khỏi đời hắn. Hắn như cái cổng chợ. Ai muốn ra thì ra, muốn vào thì vào. Muốn khạc nhổ hay giẫm đạp gì cũng được. Hắn trơ trơ.
Đà Lạt cuối năm rét ngọt, từng lọn gió cuối mùa khẽ kéo theo triền dốc rồi lẫn vào trong những hàng Dã quỳ đã rã cánh. Tiếng thở dài thượt thượt. Hắn chốt kín cửa phòng và mở PC ra gõ gõ. Hắn chẳng biết hắn đang gõ cái gì. Nhưng tôi biết, hắn lại viết nên những dòng chữ đột biến quái gỡ, những ý tứ dởm đời. Rồi hắn sẽ tự giải tỏa bằng những con chữ ấy. Hắn điên những rồi hắn sẽ tĩnh. Hắn không thể nào chết được. Tôi biết.
(còn nữa!)
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=346648
Bản in
(THOTHANHHAI) - Như con gió về lay động những hàng cây




